Trang

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

KỶ NIỆM CHIẾN TRANH



CÁ LÓC ĐẠI HÀN    ( Cá quả, nói theo tiếng Bắc)                           
 
     Thật ra những chuyện “săn bắt” ở trong rừng không phải chỉ sảy ra khi “bom ngơi, đạn nghỉ” mà còn xảy ra ngay cả dưới bụng những con “cá rô”, “cá lẹp” Mỹ ( tên gọi hài hước cho trực thăng ) Thế mới biết : Trong bất cứ trường hợp nào, "phải sống”, vẫn là điều mạnh mẽ nhất.

      Năm 1970, một trận càn lớn , người ta thường gọi là trận càn Đông Dương, lại được tổ chức để tiêu diệt tận gốc cơ quan đầu não kháng chiến và một số đơn vị quan trọng của “VC" (Việt Cộng) mà mấy lần trước “các cậu” đã rắp tâm làm mà làm không được…

      Hầu như tất cả các đơn vị, đều phải phân tán lực lương để tránh thương vong tập trung, sau bước đầu đó mới từ từ rút hết sang đất Campuchia. Nếu “mình” mà là “nó” thì sẽ không bao giờ có trận càn biết chắc là “vô vọng” này, chỉ vì một lý do rất đơn giản : Tất cả Campuchia, chỗ nào có rừng là có VC, đến tận biên giới Thái Lan ! Làm sao mà nuốt cho nổi miếng mồi gai góc lớn như thế. Thường xuyên đi trên máy bay mà chẳng “thông minh” lên được chút nào. Có lẽ “tiềm năng hỏa lực” đã làm cho nó… “mờ mắt”(!).

     Hình như họa sĩ, lúc nào cũng mang trong mình sự hài hước, kể cả lúc giáp mặt với cái chết , mà xét cho cùng, cốt lõi của hài hước là tạo ra sự “bất ngờ” . B11 ( tên gọi tắt của Phòng Mỹ thuật Giải phóng ) chọn một địa điểm đóng quân tạm thời mới, mà theo kinh nghiệm “cổ điển chính thống” về bí mật quân sự thì như là một vụ “rỡn chơi”, nhưng từ khía cạnh khác mà xét, cũng có thể nói ngắn gọn : Chỉ là …đường cùng. Một khu rừng nhỏ, thấp, bao bọc xung quanh một bên là trảng trống, một bên là suối nước và những con đường mòn cắt ngang, làm nó bị cô lập hòan tòan, mà bất cứ nhà chiến lược “bã đậu” nhất nào cũng từ chối! Có những chỗ khi đứng dưới, chỉ vạch một lớp lá cây ra là đã thấy…trời, không một xăngtimét an tòan. Là căn cứ nên cũng có hầm và chiến hào đầy đủ. Cơm thì che lửa nấu từ khuya, cho cả ngày, rồi dội nước vào lửa cho hết khói, mờ sáng là đã lặng như …tờ. Hàng ngày, 2 trực thăng “cá rô”, cặp khó chịu nhất trong bộ 5, bay sát ngọn cây thấp, cứ theo những chỗ trống mà rà tới rà lui, và hầu như chúng nó cứ bay qua căn cứ tạm của B11, để chú ý tới chỗ khác mà chẳng mảy may nghi ngờ gì dưới bụng. Có lần tò mò vạch lá ra xem, thì hình như nó ở ngay trước muĩ với một thằng lính rất đẹp trai ngồi sát cửa. Nó đi tìm mình, mình đi trốn nó, cứ như chuyện  con nít chơi ú tim…Mấy người có kinh nghiệm bảo : Đó là thằng lính bằng cao su để lừa mình đấy. Bắn vào nó, chẳng chết con ma nào, nhưng hỏa lực bị lộ là cả đám nó ào tới “mần thịt” mình liền… à! Lên “sàn diễn” với VC mà có “hóa trang” kỹ lưỡng như vậy thì cũng xin chào thua “lòng yêu nghề” mang tính… “chuyên nghiệp” cao. Chỉ có điều “ của lạ” không “sài” được lâu, có khi trở thành trò hề…

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

BÀI CHỌN IN SÁCH QL



BẠN QUẾ LÂM GIỮA TRƯỜNG SƠN                                    
      
         Ở chung một lán giữa rừng Trường Sơn , có một người hơi đặc biệt. Anh ta mặc một bộ đồ nilông giống như lính từ miền Nam đi ra, nhưng lại đi vào. Một buổi sáng nọ thấy ngay sát đầu võng gẩn một gốc cây có một bãi phân tiêu chảy của ai đó. Điên quá bèn la lớn, chắc chắn không có ai đủ “dũng cảm” dám nhận chuyện này. Nhưng anh ta nhận ngay, nói là đêm không nhìn thấy gì và tìm đất lấp đầy vào cho khỏi hôi và ruồi. Thương hại, hỏi lại xem còn đau bụng không, anh ta nói là còn . Rất tiếc là số thuốc tiêu chảy trên đường đi đã cho hết, nên “sáng kiến” cho uống ít mật gấu anh em giao liên cho để chữa bong gân còn lại. Thế mà không lâu sau anh bạn hết đau bụng và cầm hẳn. Té ra là mật gấu còn chữa được cả bệnh đó nữa. Dược sĩ M ngừoi đi cùng bảo : Chẳng có sách nào dạy thế cả, ông đã trở thành thày lang băm(!) cho ít nhất một bệnh nhân đầu tiên, và chắc chắn là một người tốt, đáng được giúp đỡ. Thôi đi ông, đã vào đến đây rồi thì ai là xấu? Thật hả, nếu không có thằng nào dám nhận là mình đã “ị” bậy để rồi tự tay ông lấp đất hầu, thì ông tính sao? Ừ nhỉ! Hai đứa cười xòa trong sự “sáng suốt” của người này và sự “cả tin” của người kia.

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

TRANH DIGITAL

Không có gì viết. Mời các bạn xem tạm một số tranh Digital dưới đây và bình luận.


1

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

CHÁU NGỌAI

Điện thọai DĐ của tôi reo ở trên lầu, vội vàng chạy lên đến nơi thì chuông đã tắt. Xem lại thì là ĐT của con gái. Tôi gọi ngay cho con gái. Đầu bên kia không phải là tiếng của con gái mà là tiếng của cháu ngọai, giọng nó run run hỏi ông bà ngọai có khỏe không? Nó vừa nói vừa khóc. Tôi hỏi nó sao con khóc? Nó im lặng và càng khóc to hơn.... gặng hỏi thì nó cúp máy, không sao gọi lại đươc. Tôi gọi cho mẹ nó với cái ĐT thứ hai , thì mới biết : Hôm nay thứ bảy, con gái tôi cho con về thăm  nhà bố nó và đưa luôn một trong hai cái ĐT cho nó.

Bố mẹ nó đã bỏ nhau khi nó mới lên ba ,bây giờ đã lên tám.

Nhớ lại hồi nó lên ba, nhân đi cùng với mẹ đến dự đám cưới người bạn thì gặp bố nó đi với bồ. Mẹ nó cho con bé chơi với bồ của bố ,trong khi chơi giằng co thế nào đấy mà con bé trẹo cả khớp tay, làm cả nhà chạy nháo nhào gần như suốt đêm. May sao gặp đúng ông bác sĩ chấn thương chỉnh hình giỏi của bệnh viện nhi đồng 1 ,chỉ kéo một cái là tay con bé lại trở lại bình thường, đang khóc nhăn nhó lại tươi cười ngay !

Lần này lại khóc ở nhà bố, chẳng biết có bị "trẹo" cái gì không?

Những đứa trẻ có bố mẹ ly dị thường mang lại sự thương cảm lo lắng nhiều hơn cho ông bà và mọi người. Bây giờ là hơn 4 giờ sáng rồi mà ông ngọai của nó còn đang ngồi đây, không thể nào ngủ được ! Thương thân thì ít mà thương cho số phận của cháu thì nhiều...

PHƯƠNG ANH 8 TUỔI


Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013

GỬI LỜI CHÀO CÁC BẠN TỪ BLOG MỚI

Các bạn thân mến !
Nhà tôi bị "cháy", mới dựng được cái lều mới, mong các bạn vào thăm . Chuyện này là ngoài ý muốn, vì anh chàng Blogspot không hề dễ tính. Tôi đã có "Nhà " rồi nhưng anh ta "đuổi" tôi ra lúc nào không hay. Bây giờ thì đã có cách : nhờ cụ Calathau!